Sự bình an nơi mỗi con người, khi được nuôi dưỡng đủ lâu, sẽ tự nhiên trở thành một nguồn năng lượng lành. Nguồn năng lượng ấy không cần phải lên tiếng, không cần thuyết phục hay dẫn dắt. Nó lan tỏa rất chậm, rất âm thầm. Trong một bữa cơm nấu bằng sự có mặt. Trong một dòng chữ viết ra không mang theo phán xét. Trong một nụ cười nhẹ với người lạ trên đường đi làm. Như những vòng tròn nhỏ trên mặt nước, cứ thế lan dần, lan dần.
Thử nghĩ xem, mỗi người là một trạm phát bình an, thì sự cộng hưởng như thế mạnh mẽ tới nhường nào. Khi ta còn đối trị với bạo lực bằng bạo lực, tổn thương bằng tổng thương gấp bội lần… thì cả thế giới này cũng sẽ chìm đắm trong bạo lực và tổn thương như thế.
Bởi vậy, thay vì dời non lấp bể, thay vì kêu gọi hay hô hào những điều vượt quá khả năng của mình, có lẽ điều thiết thực nhất ta có thể làm là gieo một hạt mầm bình an ngay trong chính mình, rồi kiên nhẫn nuôi dưỡng nó mỗi ngày. Khi hạt mầm ấy đủ lớn, nó sẽ tự tìm đường bén rễ ở những mảnh đất khô cằn khác.
Ta không thể yêu cầu người khác ngừng chiến tranh, thôi giết chóc, hay học cách yêu thương nhau hơn. Ta chỉ có thể sống sao cho người đối diện có thể thấy được rằng, ngoài chia rẽ và phân định, còn có một cách hiện hữu khác. Ở đó, anh có trong tôi, và tôi cũng đang ở trong anh.

No comments
Post a Comment