Không phải bay.
Cũng chẳng phải rơi.
Tựa như một chiếc lá buông mình khỏi cành đúng lúc gió ngừng.
·
Mọi thứ được phủ trong một tầng ánh sáng dịu, không rõ nguồn. Ánh sáng ấy không chiếu, cũng không lan. Nó hiện diện khắp nơi, đều và sâu, như ánh sáng trong một giấc mộng tỉnh.
Không có bóng đổ.
Không có khoảng tối để so sánh.
Mọi vật hiện ra trọn vẹn, không nông, không sâu, không tương phản.
Bàn tay vẫn ngâm trong dòng nước.
Nước chảy qua kẽ tay, rất chậm.
– Ở đây… người ta không hỏi “từ đâu đến”.
Ông dừng lại.
Hy tưởng ông đã nói xong.
– Chỉ hỏi… đã sẵn sàng thấy chưa.
Hy nhìn xuống dòng suối.
– Thấy gì?
Ông rút tay khỏi nước. Những giọt sáng trượt xuống cổ tay, tan đi.
– Thấy khi nào mình thôi chờ.
– Chờ ai?
Ông không đáp ngay. Ánh mắt lướt qua những dáng người xa xa.
– Phần lớn… chờ một hình ảnh.
– Và gọi nó là Phật.
Dòng suối trôi qua, mang theo những hình ảnh quen thuộc: những pho tượng Di Lạc khổng lồ, những đám đông tranh cãi về ngày Hội Long Hoa, những khuôn mặt ngước lên trời với ánh mắt vừa hy vọng vừa bất an.
– Họ đến đây vì tin, ông nói rất khẽ. – Nhưng chưa đủ tĩnh để hiểu.
Hy ngã người một chút vào thân cây. Cậu nhìn lên những cành cây đang tỏa ra một thứ ánh sáng dìu dịu, rồi trộm nghĩ: thì ra Đâu Suất Ngoại Viện không phải là nơi chờ Phật giáng sinh. Đây có lẽ là nơi người ta cần học cách tháo bỏ hình ảnh về Phật trong chính mình.
Ở đó, thời gian có thể rất dài.
Nhưng cũng có thể rất ngắn.
Tùy vào việc: người ấy còn cần chờ bao nhiêu, và còn dám buông bao nhiêu.
Hy rời bờ suối.
– Con tưởng… Di Lạc là vị Phật sẽ đến trong tương lai?
Người kia không đáp liền.
Ông cúi xuống, nhặt một hạt sáng rất nhỏ, đặt lên lòng bàn tay Hy.
Hạt sáng tan ra.
– Người ta gọi Ngài là Maitreya.
– Nghĩa là gì?
Ông nhìn vào khoảng không trước mặt.
– Là khi không còn ai để thắng.
Hy khẽ nhíu mày.
– Vậy… ai thua?
Ông mỉm cười.
– Khi đó, con sẽ không còn hỏi câu này nữa.
Hy và người ấy ngồi cạnh nhau.
Không ai vội nói.
Ánh sáng từ những nhánh cây không chiếu xuống, mà như nâng mọi thứ lên. Thân thể Hy nhẹ dần, không theo cách của khoái cảm, mà như một lớp căng vô hình vừa được tháo.
Người bên cạnh cậu cất tiếng, rất khẽ, như sợ làm động không gian:
Hy nhìn quanh.
Quả thật, từ những trụ sáng, đến cánh cửa của các chòi nghỉ nằm rải rác trong không gian, đâu đâu cũng được chạm khắc một chữ duy nhất. Không phô trương. Không lặp lại. Mỗi chữ hiện ra với một dáng khác nhau, nhưng đều mang cùng một khí.

No comments
Post a Comment